Sống trên đời sống cần có một tấm lòng

23/06/2017 16:08:37

“Sống trên đời sống cần có một tấm lòng”. Câu hát vang lên làm kỉ niệm hơn 1 năm trước lại ùa về, nhẹ như gió nhưng cũng đủ nặng mỗi khi nghĩ tới.

2 năm trước, là sinh viên mới ra trường, thất nghiệp thê thảm, tôi may mắn hơn các bạn khi được trúng tuyển vào làm tại hội sở của Pico với công việc vừa tầm. Ngày ấy, chân ướt chân ráo ra đời, sáng đi làm tối về, chẳng quen biết, chẳng chơi, chẳng nói chuyện với ai ngoài một, hai anh chị cùng phòng. Pico ngày ấy với tôi xa lạ lắm, lạnh lùng lắm. Thế rồi một ngày gần cuối năm,vừa đến phòng thì tôi nhận được tin sẽ cùng mọi người ở công ty đi làm từ thiện tại Phú Thọ. Chả thích ! Có quen ai đâu mà đi, lạc lõng lắm. Cơ mà cả phòng đã ngầm đăng kí tên tôi rồi nên tôi đành tặc lưỡi đi buổi hôm đó “ Ừ,thì…”

Chuyến xe chồng chất những hộp lớn hộp bé tập vở, quần áo cho các em nhỏ ở làng trẻ em SOS đã chờ sẵn ở cổng. Chúng tôi lên xe trong tâm trạng hân hoan, háo hức.Mọi người nô đùa, ca hát,trò chuyện hỏi han.. những câu chuyện dường như bất tận ấy đã phần nào cho tôi quen mọi người hơn. Xe dừng lại trước cổng làng SOS Việt Trì – một khung cảnh khang trang, thoáng mát. Những đứa trẻ ùa ra đón chúng tôi, đúng như đón những vị khách quý. Chúng rụt re, có phần e sợ và ngại ngùng. Có những đứa trẻ chỉ he hé mắt nhìn qua tán lá xanh mà không dám lại gần. Chúng tôi bắt đầu dỡ những kiện thùng xuống để đẩy vào trong. Người nâng xuống, người đẩy đi, cứ mỗi người một việc như thế,luôn tay và nụ cười không ngớt. Cho đến lúc này tôi bất chợt nhận ra,” A, đã có vài người nhớ và gọi tên mình rồi này, mình cũng quen vài anh chị để nói chuyện nữa rồi”.

Mọi thủ tục trao quà cho các em diễn ra cũng khá nhanh. Chúng tôi di chuyển tới tới thăm nhà từng em, cùng nghe mỗi mảnh đời là mỗi câu chuyện bất hạnh, để thấy cuộc đời mình còn nhiều may mắn.Và hôm ấy, cũng có những giọt nước mắt đã rơi. CHúng tôi chia nhau giúp các mẹ thu dọn góc nhỏ để các em chuẩn bị đón tết. Rồi cuộc thi  gói bánh chưng được tổ chức.Gói bánh mà dường như gói cả những nụ cười trong đó. Bỗng dưng, khoảng cách giữa ban giám đốc và nhân viên, giữa cấp trên và cấp dưới đã không còn nữa. Lúc này, chỉ còn lại những nụ cười xích lại gần nhau, chỉ còn những ấm áp từ những trái tim thiện mong muốn đem đến cho những mảnh đời bất hạnh kia một cái tết ấm no và đầy đủ. Tối sớm buông xuống trong cái giá lạnh cuối mùa, lửa trại thắp lên bập bùng, lách tách vui tai, chúng tôi hòa cùng lũ trẻ nhỏ hát ca và nhảy múa. Chúng nắm chặt tay chúng tôi chạy quanh bó lửa,ánh mắt sáng lên như một lời cảm ơn không nói được thành lời. Bởi tết này, không còn là những tập vở lấm lem,chồng chéo, chẳng còn những bộ quần áo cũ rich mặc bao lâu không đổi. Các em cũng có thịt lợn, có bánh chưng xanh vui ba ngày tết, và có cả niềm tin vào một mùa xuân mới đầy tươi sáng hơn. Tối đó, bọn trẻ cùng công ty chúng tôi hát,múa chơi trò chơi như những người thân thuộc. Có lẽ, đã lâu lắm rồi những đứa trẻ ở làng SOS Việt Trì này không vui như vậy. Nhìn những nụ cười dễ thương,hiền lành mà lòng tôi thấy ấm lạ.
Chiếc xe lại chuyển bánh khi trời đã sẫm màu. Sương lạnh bủa vây nhưng không ai thấy lạnh. Tôi thấy tự hào khi làm tại một nơi có nhiều hoạt động ý nghĩa như vậy.

“ Có chiếc lá nào bay về trời, hãy gửi lại với tôi, hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười, và đức tin của con người”. Play list tự động chuyển bài” Chiếc lá cuối cùng” của nhạc sĩ Đỗ Bảo làm tôi giật mình. Tôi bất giác mỉm cười.Phải rồi, tôi thực lòng mong công ty mình luôn có những hoạt động từ thiện tốt đẹp như thế. Để mọi người (không chỉ trong công ty mà ngoài kia)  luôn có một đức tin vào cái TÂM và cái TẦM mà doanh nghiệp trẻ Pico trên đà phát triển, luôn lấy sự tiên phong trong sứ mệnh phục vụ đang hướng tới.. Như một lẽ tự nhiên, mãi thế..!

Nguồn: Lê Tuyết Nhung - Web HO