Pico - Niềm tự hào trong tôi


26/06/2017 12:00:00

Tấm thân bé nhỏ xin kính chào cả gia đình ah. 🤗🤗🤗

Ừm, viết gì đây nhỉ. Thui thì nghĩ gì nói thế vậy. Tâm trạng bây giờ của nó cứ khó tả sao ý, hồi hộp, giun giun,1 cảm xúc lẫn lộn. Vốn là 1 người ít bộc bạch,văn chương thì hạn chế. Để nói là tham gia cuộc thi thực sự nó chưa đủ dũng cảm. Nhưng chẳng hiểu sao từ khi nó biết có cuộc thi nó lại có ý định viết những dòng tâm sự📝này ra. Cám ơn ban tổ chức cuộc thi đã làm cầu nối giúp nó có cơ hội tâm sự, chia sẻ cảm xúc của mình. Và Nhân dịp thằng Bon👶🏻của nó ngủ sớm( chắc tạo điều kiện cho mẹ ..hi) nó sẽ viết những dòng cảm xúc đang ùa về để chia sẻ với đại gia đình Pico.

Thế là nó vào Pico thấm thoát cũng sắp được 7 năm. Thời gian không dài nhưng cũng không phải ngắn. Đủ cho nó có nhiều kỷ niệm  ..... Nhớ cái ngày nào nó chân ướt chân ráo bước vào Đại gia đình ( Pico ) cái khoảnh khoắc đầu tiên được nhận đồng tiền do công sức của mình nó vui lắm. Nghĩ bao nhiêu việc để dùng nó. Rùi nó chợt nghĩ ra , thui chết nó ở phòng trọ🏡 thì để tiền💵💶💷ở đâu cho an toàn😔 ... Nó tâm sự với anh/ chị chỗ làm, thì a Hải- thủ kho Công nghệ lúc bấy giờ có bảo: - Nếu em sợ mất thì cứ đưa đây a cầm cho hoặc a cất tủ ở đây cho.Cuối cùng nó đưa cho c Hạnh làm cùng giữ hộ👍😀.Rùi nào là đến ngày về quê chị Trang dặn lên xe phải cẩn thận,nói xong chị ấy lấy cái kim băng cài vào túi quần cho em sợ em lơ ngơ rùi lại mất tiền. Đến giờ về quê anh Hiệp còn lai nó ra bến xe 🚌đã thế còn không quên mua quà 💐🍇🍑🍊biếu gia đình em, rồi những buổi tụ tập ăn uống🍟🎂🍹🍻, hát hò, cafe cà pháo tâm hự, buôn dưa💃💃💃rùi những kỷ niệm đi phượt cùng mọi người😄 , những buổi kiểm hàng cùng nhau , chia sẻ công việc cùng nhau,bla,bla.......Những niềm vui, những nỗi buồn.... Nhìu,nhìu lắm luôn.Không biết mọi người còn nhớ hay đã quên, nhưng chắc có lẽ nó là người có trí nhớ tốt nên mỗi kỷ niệm ở Pico trong suốt thời gian ấy luôn gắn liền trong ký ức của nó.Ngày đi, tháng chạy, năm bay, và thời gian cứ thế trôi đi 🍃🍂🌥🌨Rùi đặc biệt đến 1 ngày Pico đã giúp nó tìm được 1 nửa của cuộc đời,1 nửa hạnh phúc của nó 👫👩👩👦. 

7 năm gắn bó có thể nói chưa có cảm xúc nào mà nó chưa trải qua. Vui rất nhiều, mà buồn cũng không ít , có những lúc cảm thấy mệt mỏi, áp lực, chán nản, muốn buông tưởng rằng sẽ từ bỏ nhưng chắc có duyên với đại gia đình Pico nó đã vượt qua tất cả.Công việc mà có lúc thăng, lúc trầm,nhân viên có người ra đi, và có rất nhiều người ở lại😔😢và quan trọng hơn nữa là TẤT CẢ CHÚNG TA ĐÃ XÂY DỰNG LÊN 1 PICO VỮNG MẠNH, ĐOÀN KẾT,HẾT LÒNG VÌ KHÁCH HÀNG.👌👍💪Và nó biết rằng ai cũng mong Pico luôn luôn phát triển , lớn lên từng ngày để chúng ta được hạnh phúc. 

Cám ơn đại gia đình , cám ơn Pico rất nhiều đã giúp nó được sống trong 1 môi trường chuyên nghiệp,năng động giàu yêu thương, giúp nó 1 con bé ngờ nghệch, ngốc nghếch, gà đồi, xấu xấu đã trở nên trưởng thành hơn, chững chạc hơn, khôn hơn, xinh hơn, đáng yêu hơn 😄👰👸những người anh , người chị nó luôn kính trọng, quý mến, khâm phục.Những người bạn, người em dễ thương, dễ mến.👰

 

Và cuối cùng nó xin tặng toàn thể nhân viên Pico nói chung và nhân viên bán hàng nói riêng 1 bài thơ - bài này đã gắn liền với quầy nó qua rất nhiều thế hệ ( không phải nó  sáng tác đâu ah, mà bài thơ này được dán trên bảng tin của quầy rất rất lâu rùi, cá nhân nó cảm thấy hay, ý nghĩa nên muốn chia sẻ cùng mọi người.!)

 Bán hàng khổ lắm ai ơi

 Có ai hiểu hết cuộc đời hôm nay 

 "Bán hàng da mặt phải dày"

Đôi chân phải dẻo, đôi tay phải nghề

Bán hàng phải biết uống bia

Biết cách nói chuyện, biết chia đúng vùng

Bán hàng không nói lung tung

Biết nghĩ chiến lược, biết bung kịp thời

Bán hàng phải biết nước đôi

Biết khách hàng thích, biết nơi nào cần

Phải biết lường trước xa gần,

Phải biết tiết kiệm, nợ cần phải thu

Bán hàng là nghiệp lãng du

Suốt ngày rong ruổi , thu - chi bộn bề...

Ai ơi trên cõi đi về,

Bao nhiêu người thích, người mê bán hàng.!

Nguồn: Nguyễn Thị Thảo - Quầy CNC 324 Tây Sơn